|
ĐTC Phanxicô - Giáo Lý về Bát Phúc: Bài 6
Phúc cho ai biết xót thương...

Chúng ta thực sự là một con nợ và chúng ta cần được
thương xót!
Tất cả chúng ta đều nợ nần. Tất cả. Nợ với Thiên Chúa là
Đấng rất bao dung, và với anh chị em...
Tất cả chúng ta đều "khiếm khuyết" trong đời sống.

Chính cái nghèo
nàn này của chúng ta đã trở thành một động lực để tha
thứ!...
Nỗi khốn nạn và tình trạng thiếu công chính của chúng ta
trở thành một cơ hội hướng bản thân mình về nước trời,
về một mức độ rộng lớn hơn, mức độ của Thiên Chúa, đó là
lòng thương xót.

Lòng thương xót
không phải là chiều kích duy nhất giữa các chiều kích
khác,
mà là chính tâm
điểm của đời sống Kitô hữu: chẳng có Kitô giáo nếu thiếu
lòng thương xót.
Nếu tất cả Kitô
giáo chúng ta không dẫn chúng ta đến lòng thương xót,
thì chúng ta đã lầm đường lạc lối mất rồi,
Xin chào anh chị em thân mến,
Hôm nay chúng ta tập trung vào mối phúc thứ 5, đó là:
"Phúc cho những ai biết thương xót, vì họ sẽ được xót
thương" (Mathêu 5:7). Có một tính chất đặc biệt ở mối phúc hạnh
này, đó là mối phúc hạnh duy nhất mà cả ngọn lẫn nguồn
phúc hạnh đều trùng hợp với nhau ở chỗ thương xót. Những
ai thực thi thương xót thì sẽ được xót thương, họ sẽ trở
thành "thương xót".
Đề tài về tính cách hỗ tương của việc tha thứ này chẳng
những ở nơi mối phúc hạnh này, mà còn tái diễn trong
Phúc Âm. Làm sao lại khác đi được chứ? Thương xót là chính cõi lòng của Thiên
Chúa! Chúa Giêsu nói: "Anh
em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét
đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên
án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha"
(Luca 6:37). Bao giờ cũng hỗ tương như thế. Thư của
Thánh Giacôbê viết rằng: "Lòng thương xót luôn vượt
thắng phán quyết" (2:13).
Thế nhưng, trên hết mọi sự vẫn là ở nơi Kinh Lạy Cha,
kinh chúng ta nguyện rằng: "Xin Cha tha nợ cho chúng con
như chúng con cũng tha cho những kẻ có nợ với chúng con"
(Mathêu 6:12); và vấn đề này là điều tóm lại duy nhất ở
khúc cuối: "Thật
vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em
trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng
nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em
cũng sẽ không tha lỗi cho anh em". (Mathêu 6:14-15; cf Catechism
of the Catholic Church , 2838)
Có 2 điều bất khả
phân ly, đó là việc tha thứ được cống hiến và việc tha
thứ được nhận lãnh. Thế nhưng, nhiều người cảm
thấy khó khăn bởi họ không thể tha thứ. Rất nhiều lần bị
sự dữ phạm đến quá lớn đến độ tha thứ như thể leo lên
một ngọn núi rất cao, cần một nỗ lực khổng lồ; nên người
ta nghĩ rằng không thể nào thực hiện nổi, điều ấy không
thể nào xẩy ra. Sự kiện hỗ tương thương xót này cho
chúng ta thấy rằng chúng ta cần phải đảo ngược quan
niệm. Tự mình chúng ta bất khả, cần phải có ơn Chúa,
chúng ta cần phải xin ơn này. Thật vậy, nếu mối phúc thứ
năm này hứa hẹn là được xót thương, và trong Kinh Lạy
Cha chúng ta xin được tha nợ, thì có nghĩa là chúng ta thực sự là một con nợ và chúng ta
cần được thương xót!
Tất cả chúng ta
đều nợ nần. Tất cả. Nợ với Thiên Chúa là Đấng rất bao
dung, và với anh chị em. Mỗi người đều biết rằng
họ không làm cha hay làm mẹ, làm chàng rể hay cô dâu,
làm anh hay chị, như họ cần phải là. Tất cả chúng ta đều "khiếm khuyết" trong
đời sống. Chúng ta biết rằng cả chúng ta nữa đã
làm những gì sai trái, bao giờ cũng có một cái gì đó bị
thiếu nơi sự thiện chúng ta cần phải thực hiện.
Thế nhưng, chính
cái nghèo nàn này của chúng ta đã trở thành một động lực
để tha thứ! Chúng ta đều mắc nợ, và nếu, như
chúng ta đã nghe ngay từ đầu, chúng ta sẽ bị đong bằng
chính đấu chúng ta đong cho người khác (xem Luca 6:38),
thì chúng ta cần phải nới rộng cái đấu đong mà tha thứ
các thứ nợ nần, tha thứ. Hết mọi người cần phải nhớ rằng
họ cần tha thứ, cần được thứ tha, cần nhẫn nại; đó là bí quyết của lòng thương xót, ở chỗ nhờ
tha thứ mà được thứ tha. Thế nên Thiên Chúa
đi trước chúng ta và tha cho chúng ta trước (xem Roma
5:8). Nhờ nhận được ơn tha thứ của Ngài, mà về phần
mình, chúng ta có thể thứ tha. Bởi thế, nỗi khốn nạn và tình trạng thiếu công
chính của chúng ta trở thành một cơ hội hướng bản thân
mình về nước trời, về một mức độ rộng lớn hơn, mức độ
của Thiên Chúa, đó là lòng thương xót.
Lòng thương xót
của chúng ta từ đâu mà có? Chúa Giêsu đã nói với
chúng ta rằng: "Các con hãy xót thương, như Cha của các
con là Đấng thương xót" (Luca 6:36). Anh chị em càng chấp nhận tình yêu của
Chúa Cha thì anh chị em càng yêu thương (cf.CCC,
2842). Lòng thương
xót không phải là chiều kích duy nhất giữa các chiều
kích khác, mà là chính tâm điểm của đời sống Kitô hữu:
chẳng có Kitô giáo nếu thiếu lòng thương xót [xem St. John Paul II, Enc. Dives
in misericordia (30 November 1980); Bolla Misericordae
Vultus (April 11, 2015); Lett. Ap. Misericordia
et misera (20 November 2016)]. Nếu tất cả Kitô giáo chúng ta không dẫn
chúng ta đến lòng thương xót, thì chúng ta đã lầm đường
lạc lối mất rồi, vì lòng thương xót là đích điểm
duy nhất thật sự của hết mọi hành trình tu đức. Nó là
một trong những hoa trái tuyệt vời nhất của đức ái (cf.
CCC, 1829).
Tôi nhớ rằng đề tài này đã được chọn ngay từ buổi Nguyện
Kinh Truyền Tin đầu tiên mà tôi cần phải nói, với tư
cách là Giáo Hoàng: lòng thương xót. Điều này vẫn còn
gây ấn tượng sâu xa nơi tôi, như là một sứ điệp mà tôi,
với tư cách là Giáo Hoàng, bao giờ cũng cần phải cống
hiến, một sứ điệp hằng ngày cần đến là lòng thương xót.
Tôi nhớ rằng, hôm ấy, tôi cũng có cả một thái độ "không
biết xấu hổ" sao ấy, khi quảng cáo một tác phẩm về lòng
thương xót, vừa được xuất bản của Đức Hồng Y Kasper. Hôm
ấy tôi cảm thấy mạnh mẽ đến độ đó là sứ điệp tôi cần
phải công bố, với tư cách là Giám Mục Roma: xin thương
xót, thương xót, thứ tha.
Lòng thương xót
của Thiên Chúa là sự giải phóng của chúng ta và là hạnh
phúc của chúng ta. Chúng ta sống trong lòng
thương xót và chúng ta không thể đủ sức hiện hữu nếu
thiếu lòng thương xót: lòng thương xót là khí để thở.
Chúng ta quá nghèo nàn ở nơi thân phận của mình, nên
chúng ta cần tha thứ, vì chúng ta cần được thứ tha. Xin
cám ơn anh chị em!
(Sau bài giáo lý, ĐTC nói tiếp về tình trạng Đại
Dịch Covid-19 ở Ý như sau:)
Tôi xin kêu gọi các vị Giám Mục Ý quốc, những vị, trong
tình trạng khẩn trương về sức khỏe này, đã phát động
giây phút nguyện cầu cho toàn thể đất nước đây. Hết mọi gia đình, hết mọi tín hữu, hết mọi
cộng đồng tôn giáo: tất cả hiệp nhất với nhau trong tinh
thần vào ngày
mai, lúc 9 giờ tối, lần hạt Mân Côi, theo Mầu Nhiệm ánh
sáng. Tôi sẽ đồng hành với anh chị em từ nơi đây.
Xin Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, là sức lực của bệnh nhân,
dẫn chúng ta đến dung nhan rạng ngời và biến hình của
Chúa Giêsu Kitô, cũng như đến với Trái Tim của Mẹ, Đấng
chúng ta hướng về bằng việc cầu Kinh Mân Côi, dưới ánh
mắt yêu thương của Thánh Giuse, Vị Quản Gia của Thánh
Gia và của gia đình chúng ta. Chúng ta xin ngài đặc biệt
chăm sóc cho gia đình của chúng ta, nhất là thành phần
bệnh nhân và những ai đang chăm sóc bệnh nhân, như các
vị y sĩ, ý tá, tình nguyện viên, những con người liều
mạng để phục vụ như thế.
|